| Có một câu chuyện kể rằng, có một con chim nhỏ bị chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực. Bản thân nó không biết sức mạnh nào buộc nó lao vào mũi nhọn ấy và nó chết trong khi tiếng hót vẫn còn đủ sức cất lên giữa cuộc đời. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết đang cận kề, không nghĩ đến giọng hót nó sắp đến lúc mất tiếng, đứt hơi. Còn con người chúng ta, khi đứng trước những cám dỗ, những thử thách của cuộc đời chúng ta biết, chúng ta hiểu. Nhưng có lúc ta vẫn lao vào như con chim nhỏ lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế nếu không có ước mơ hoặc xem ước mơ chỉ là một danh từ trừu tượng. Có thể dẫn ra đây những ví dụ về những con người đã bị đánh mất ước mơ. 1. Thật hạnh phúc cho những ai có đủ dũng khí để sống và chết vì một tình yêu, một lý tưởng đeo đẳng suốt cuộc đời mình. Thế nhưng, xung quanh ta cón nhiều lắm những người trẻ tuổi sống không có hoài bão, không say mê lý tưởng? Có bao giờ ta tự hỏi rằng: Mình đã sống tồi, sống tệ đến thế nào? 2. Ngày nay cũng có một bộ phận những thanh niên không biết đến khái niệm lý tưởng đích thực của cuộc sống. Họ có vẻ tâm đắc với “lý thuyết hưởng thụ” của mình. Mỗi ngày trôi qua của họ bây giờ là những cuộc đua tốc độ, coi giảng đường là sàn nhảy, là vũ điệu ái tình, là sàn diễn thời trang. Lý tưởng của họ là những con xe đời mới, những bộ cánh đắt tiền, những cuộc chơi thâu đêm… Họ như con chim bị chiếc gai của bụi mận cắm vào lồng ngực, họ không biết đến hậu quả phía trước, hoặc cố lờ đi để chạy theo những ham muốn tầm thường. Họ là con của những gia đình có “đẳng cấp”, có khả năng vung tiền như trấu, có cách thức chạy tội siêu đẳng. Mục tiêu của họ là những cuộc chơi. Họ cần gì phải ôm ấp ước mơ, hoài bão. Họ đã chi tiêu cuộc đời họ một cách vô bổ bằng những đồng tiền không phải của họ. Họ tự biến mình thành con rối trên sàn diễn cuộc đời. Hai đối tượng trong hai ví dụ trên đối lập nhau về lối sống nhưng cùng chung nhau về đặc điểm: hà tiện, dè sẻn những ước mơ đích thực. Họ là những kẻ lỡ cở lờ đờ, sống nheo nhóc với những lý tưởng còi cọc chẳng đủ khoấy động chút nào cái ao đời vốn đã vô cùng yên tĩnh, họ chẳng dám bước ra bầu trời rộng lớn bằng chính đôi chân của mình . |
Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010
KHAI SINH ƯỚC MƠ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét